Home » literature

Tuyệt đối không có gì hấp tấp

8 February 2006 No Comment

khonghaptapMạch Nha

Sáng

8 giờ

Em đang làm gì?

Em đang lau lá.

8 giờ rưỡi

Em lau lá xong chưa?

Em vẫn đang lau lá.

9 giờ

Em làm gì? Sao không nói chuyện với anh?

Em lau lá chưa xong, anh ạ. Em sắp trở thành thiền sư rồi! Mọi việc đều hư vô! Anh cũng là hư vô!

Anh lại hờn. Anh không biết tôi hạnh phúc như thế nào, buổi sáng cuối năm mát mẻ, đứng như mình muốn, ngồi như mình muốn, cười như mình muốn, im lặng như mình muốn, ve vuốt từng chiếc lá để nhìn thấy xanh mướt trải dài trên bàn tay, thấy bụi bặm trôi đi, thấy kết quả sáng tươi chỉ sau một cái vuốt, thấy nhựa mới chảy trên da thịt và thấy lòng mình sống lại.

Em trai nói: Cho bả “nội thất” đi, chúng mình chạy vòng ngoài khi phân công việc nhà, việc Tết. Tôi cảm ơn quá, sợ chạy lắm rồi, nhịp tim bảo: Chậm lại thôi, và tôi muốn vâng lời. Trái tim của mình, không nghe nó thì nghe ai?

Trưa

Ở đây, người ta không quý nắng. Ghét là khác. Xua đuổi không được, người ta tìm cách trốn tránh. “Nắng dễ sợ!”, “Nắng chang chang!”, “Nắng điên người!”, nắng làm đen da phụ nữ, nhíu mày nam giới, nhức đầu cụ già, sổ mũi trẻ con… Nắng đầy tội.

Tôi nhớ những ngày đông trời Tây gió quất, những dầm dề rét buốt, những xám xịt trên bầu trời và trơn trượt dưới mặt đất và tôi chạy ở giữa. Tôi chạy theo bus, theo métro, theo tàu lửa, chạy theo kim giờ kim phút, chạy theo người khác, chạy theo tôi. Hụt hơi. Mỏi mệt. Chạy hoài không tới. Chạy chưa hết hôm nay đã lo nghĩ đến những cuốc chạy hôm sau. Chạy bao xa cũng chẳng ra được giọt mồ hôi nào, mồ hôi chỉ kết nắng. Chạy bao nhiêu cũng chẳng ấm nổi người, cái lạnh tàn khốc quá! Mùa đông.

Tiết xuân nhìn nắng nhớ bạn. Mười mấy năm trước, cũng một ngày xuân, một hiên nhà, một lùm cây… Bóng lá vợ chồng nhau, nghiêng ngả trên thềm gạch tàu ối đỏ, bạn nói “Yêu chưa!”. Tôi hiểu anh yêu nắng và những chiếc bóng mà nó tạo ra. Tôi yêu tình yêu ấy.

Các em tôi “chạy vòng ngoài” vừa đem về mấy chậu cúc. Những bông cúc hạt nút xoe tròn. Tôi không nhìn thấy bóng chúng đâu cả. Tôi nhìn thấy bóng tôi. Nắng đang về tôi. Giật mình, vui. Cảm giác bắt gặp một cái gì đó rất mực thân thương từ lâu bị quên lãng. Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại chiếc bóng tôi. Cảm ơn nắng cho tôi gặp lại chiếc bóng mình. Cảm ơn chỗ ngồi. Cảm ơn những ngày thong thả cho tôi được đứng lại nhiều hơn, ngồi xuống nhiều hơn để nghe trái tim mình thôi càu nhàu cái việc bắt nó phải đập quá năng suất!

Thằng bé nói: “Mẹ OFF đi, con gà nó cứ ó o hoài, coi chừng hao pin!”

Tôi ngẩn người, hiểu ra, bật cười: “Ồ, đây đâu phải con gà gáy bằng pin của mình ở bên kia. Gà thật đang gáy đấy con ạ. Không OFF được!”

Chúng tôi thức dậy bởi tiếng gà gáy. Con thằn lằn vẫn vắt dài yên lặng trên trần nhà từ trước cả lúc tôi kể chuyện ru con ngủ. Một con thằn lằn lười biếng. Trái tim ậy ậy: Hãy tập như nó, hãy bất động, ít nhất hãy bất động trong một khoảng thời gian nào đó, chẳng phải để suy ngẫm gì, chỉ để cơ thể được nghỉ ngơi, tĩnh lặng lại, cơ thể còn cần được như thế, huống chi tâm hồn.

Thằng bé lệ nhệ: “Mẹ gãi lưng cho con đi!”

Tôi cúi xuống. Nước miếng con trây tròn mặt gối. Vệt ướt át, vệt thơm tho. Mùi sữa thật gần. Tôi thong thả giở áo, thong thả gãi lưng cho con. Ngoài sân, chị giúp việc đang thong thả nhặt lá ngải đem phơi, nắng thôi gay gắt đang thong thả rong chơi.

Cú điện thoại đến đúng lúc. Tiếng chuông reo khi lòng đang thong thả nghe khoan nhặt hiền hòa chứ không thúc giục căng thẳng như những hôm phải vắt giò lên cổ chạy như gà mắc đẻ.

“Anh cũng vừa ngủ dậy. Ở đây phải ngủ trưa mới… đã. Tối nay đi uống trà nghe?”

Tôi đồng ý. Con thằn lằn hẳn cũng đồng ý, nó vừa khẽ nhích cái đuôi lên.

Tối khonghaptap_02

Thiếu nữ biết bàn tay mình đẹp, cô không pha trà, cô múa trà. Từ tốn một cách ung dung, lả lướt và chậm rãi. Tôi vén tay áo ngó đồng hồ.

“Mới đến đã ngó đồng hồ? Em có hẹn hả?”

“Không. Em ngó xem nãy giờ bao lâu rồi.”

“Ngồi với anh chán lắm sao?”

Không phải. Anh hay mặc cảm bậy bạ. Em xem xem nãy giờ cô ấy múa bao lâu rồi. Pha cái ấm trà bé tí như bình sữa đồ chơi con nít mất những tám phút!

“Tám phút thì có là bao?”

Ở bên kia, em không bao giờ có tới tám phút chỉ để pha một ấm trà chú lùn như thế đâu, anh ạ. Trà là một xa xí phẩm. Cà phê mới cần thiết, để tỉnh ngủ mà…chạy. Nhưng cần thiết cỡ nào thì cũng không được phí nhiều thời gian đến thế. Nest café hai thìa, nửa cốc nước sôi, nửa thìa đường, khuấy cái vèo, uống cái rọt. Xong.

Nhưng em không đang ở bên kia. Hãy chậm lại. Hãy chậm lại khi em đang ở nơi này, đang uống trà, đang ngồi với anh. “There is absolutely no haste.” “Tuyệt đối không hấp tấp. Em có nhớ không?” - Saroyan đã lập đi lập lại như vậy trong Myself Upon The Earth. Không có gì phải hấp tấp cả.

Chúng tôi rời quán trà nằm sâu trong con hẻm vắng. Chiếc đèn lồng treo chênh vênh trên cột tường không đủ soi sáng, người giữ xe phải dùng thêm đèn pin.

Con hẻm yên tĩnh quá, không nỡ tạo ra tiếng động cơ ồn ĩ, anh không đạp máy.

Tôi đi bên cạnh, cùng anh dắt chiếc Honda, im lặng như hai tách trà. Đầu hẻm, một bà cụ úp thằng cháu trên bụng, đứa bé đã ngủ, chiếc quạt nan phủ lên lưng nó, bà cụ cũng đã ngủ. Chúng tôi càng hài lòng đã không đạp máy xe. Mong hai bà cháu không bị lũ muỗi làm phiền.

Đường phố về khuya thông thoáng hẳn. Anh lái chậm, tuyệt đối không có gì hấp tấp, chở tôi đi xem cái này.

Chúng tôi chạy qua những con đường mới, chung cư mới, hàng cây mới, chiếc cầu mới, tên đường mới, giao lộ mới, ra khỏi thành phố.

“Em ở xa về, thấy nhiều cái mới là một điều đáng mừng.”

“Mừng? Mới chắc gì đã hay mà mừng hả anh?”

Cứ phải mới đã. Mừng có sự thay đổi.

… Tôi không chắc đó là những câu tôi thật sự muốn nói và muốn nghe. Tôi cũng không chắc anh định nói và nghe từ tôi mấy câu đó. Chúng tôi đang chờ đợi ở nhau những câu nói khác, đề tài khác. Nhưng, tuyệt đối không có gì hấp tấp.

Qua khỏi Thủ Đức, anh đột ngột quành xe về thành phố. Tôi lì, không hỏi anh làm gì, đi đâu, và cái anh muốn chỉ cho tôi xem thực ra là cái gì. Chờ mãi không thấy tôi thắc mắc, anh ngoái lại cười:

“Em là một người học trò rất sáng dạ.”

“Tuyệt đối không hấp tấp.”

Chúng tôi cười vang phố. Anh đưa tôi về nhà anh. Một ngôi nhà lạ lùng giữa một thành phố thân quen. Lạ lùng, bởi diện tích ở chỉ chiếm một phần hai mươi diện tích vườn. Chúng tôi vào vườn sau.

Sao muôn chấm cứ mơ hồ tỏa mộng

Anh đưa em vào nghỉ giữa vườn đêm

Giữa lòng anh tơ giăng như mắc võng

Em nằm đi - anh ru giấc êm đềm… (*)

Anh đọc thơ và tay chỉ lên trời. Lâu lắm rồi, tôi thấy lại trăng, tôi.

Đêm, ngồi bên nhau nhìn lên bầu trời đầy những bông sao baby vây quanh hoa trăng mãn khai, hồn thênh thang như gió ở trên cao, hạnh phúc đột trào, chúng tôi kéo nhau lăn ra cỏ.

Hakuna Matata! (**).

(*) Xuân Diệu - Bóng Đêm Biếc
(**) Ca từ trong phim Vua Sư Tử. Hakuna Matata: Sống đời vô ưu!

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled website. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.